Đăng nhập Đăng ký
Đang đọc: Chap 2 / 5

Chap 2. Chương 2: Dấu hiệu đầu tiên

40%

Ánh nắng buổi sáng lọt qua khe cửa sổ, chiếu vào khuôn mặt nhợt nhạt của Phương Linh. Cô mở mắt, cảm giác mệt mỏi như chì nặng trên vai. Đêm qua, sau tiếng khóc kỳ lạ đó, cô nằm tỉnh đến gần sáng mới chợp mắt được. Những âm thanh, những bóng đen, tất cả đều quá rõ ràng để chỉ là ảo giác.

Linh ngồi dậy, nhìn quanh phòng. Mọi thứ vẫn như cũ, yên bình như không có chuyện gì xảy ra. Bà Hiền đã dậy từ lúc nào, tiếng khung cửi đều đặn vang lên từ bên ngoài. Cô rửa mặt, thay quần áo, rồi bước ra hiên.

"Chào bà. Hôm nay cháu muốn đi xem quy trình nhuộm lụa được không ạ?" Linh hỏi.

Bà Hiền ngẩng lên, ánh mắt có vẻ do dự. "Ừ… được. Nhưng con phải hỏi phép bà Mỹ Liên trước. Xưởng nhuộm không phải ai cũng vào được đâu."

"Dạ, cháu hiểu. Cháu sẽ liên hệ với bà ấy." Linh gật đầu, nhưng trong lòng lại thêm nghi ngờ. Tại sao một xưởng nhuộm lại phải giữ bí mật đến thế?

Sau bữa sáng, Linh quyết định đi dạo một mình. Cô cần không khí trong lành để suy nghĩ, và cũng muốn quan sát thêm. Đi dọc con đường làng, cô chụp ảnh những mái nhà cổ, những gốc dâu già, những ao tằm phủ màu xanh rêu. Nhưng cứ mỗi lần máy ảnh hướng về phía nào có người, họ lại quay mặt đi hoặc bước vào nhà.

"Họ đang tránh mình." Linh nghĩ thầm.

Bỗng nhiên, tiếng còi xe ô tô vang lên từ phía cổng làng. Một chiếc xe bán tải màu xanh lam chạy vào, phía sau chở đầy thiết bị chụp ảnh. Linh nhận ra ngay – đó là Tuấn Anh, nhiếp ảnh gia mà tòa soạn cử đến hỗ trợ cô.

"Linh! Lâu quá không gặp!" Tuấn Anh nhảy xuống xe, mặt rạng rỡ. Anh cao lớn, nước da rám nắng, mái tóc hơi dài buộc gọn sau gáy. Trông anh giống một người phượt hơn là một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp.

"Anh Tuấn! Anh đến sớm thế?" Linh mỉm cười, cảm thấy nhẹ nhõm khi có người quen.

"Ừ, anh nghĩ đến sớm để kịp ánh sáng buổi sáng chụp ảnh. Thế nào, đã có tư liệu gì chưa?" Tuấn Anh hỏi vừa mở cốp xe lấy thiết bị.

"Chưa nhiều lắm. Nhưng anh ơi, chỗ này có gì đó… kỳ lạ." Linh nói nhỏ, nhìn quanh để đảm bảo không ai nghe thấy.

Tuấn Anh nhíu mày. "Kỳ lạ kiểu gì?"

"Mình kể cho anh nghe sau. Giờ anh đi theo mình nhé, mình sẽ giới thiệu anh với bà Hiền và dẫn anh đi quanh làng."

Hai người cùng đi, Linh chỉ cho Tuấn Anh những điểm đẹp để chụp ảnh. Tuấn Anh là một nhiếp ảnh gia giàu kinh nghiệm, anh nhận ra ngay những góc độ đẹp, những khoảnh khắc đáng ghi lại. Nhưng anh cũng nhận thấy điều Linh nói – người dân ở đây quá kín đáo, quá lạnh lùng với người lạ.

"Này Linh, em có thấy không, ở đây gần như không có phụ nữ trẻ. Toàn người già với trẻ con." Tuấn Anh thì thầm khi họ đi qua khu ao tằm.

"Mình cũng để ý. Mình hỏi thì họ nói đi làm xa hết, nhưng mình không tin." Linh đáp.

"Để anh hỏi thử xem." Tuấn Anh dừng lại trước một bà già đang ngồi bóc kén tơ. "Dạ chào bà. Cho cháu hỏi, trong làng có gia đình nào có con gái trẻ ở nhà không ạ? Cháu muốn chụp ảnh họ làm việc."

Bà già giật mình, đưa mắt nhìn Tuấn Anh rồi lại nhìn Linh, ánh mắt đầy hoang mang. "Không… không có đâu. Con gái trẻ đều đi làm xa hết rồi. Các cháu ở lại làm gì, làng mình nghèo lắm."

"Dạ vậy ạ. Cảm ơn bà." Tuấn Anh gật đầu, nhưng khi quay đi, anh lại thấy bà già nhìn theo họ với ánh mắt đầy lo sợ.

Trưa hôm đó, khi họ về đến nhà bà Hiền, một cô gái trẻ đang đứng đợi ở sân. Cô mặc áo blouse trắng, quần jeans, túi xách đeo vai, trông rất hiện đại so với không gian cổ kính của làng quê.

"Linh!" Cô gái kêu lên, chạy đến ôm chầm lấy Phương Linh.

"Minh Châu! Sao cậu lại ở đây?" Linh ngạc nhiên, ôm lại người bạn thân từ thời đại học.

"Mình được phân công đến trạm y tế xã Tam Giang làm tình nguyện hai tháng. Nghe tin cậu đến Vọng Nguyệt nên mình ghé thăm." Minh Châu cười tươi, khuôn mặt tròn trĩnh, đôi mắt sáng như hai hạt nhãn.

"Trời ơi, thật là duyên! Này, đây là anh Tuấn Anh, nhiếp ảnh gia đồng nghiệp của mình." Linh giới thiệu.

"Chào anh. Em là Trần Minh Châu, bạn của Linh từ hồi đại học." Minh Châu chào.

"Chào em. Gọi anh Tuấn cho thân mật." Tuấn Anh mỉm cười.

Bà Hiền mời cả ba vào nhà, rót nước trà mời. Không khí lúc này thoải mái hơn hẳn khi có thêm người quen. Họ ngồi uống trà, kể chuyện, nhưng Linh nhận thấy Minh Châu có vẻ muốn nói điều gì đó.

"Bà ơi, bà vào trong nghỉ ngơi đi ạ. Chúng cháu ngồi nói chuyện ngoài này." Linh nói.

Bà Hiền gật đầu, đứng dậy vào trong. Khi bà đã khuất sau cánh cửa, Minh Châu mới nói, giọng nghiêm trọng hẳn lên.

"Linh, mình có chuyện muốn nói với cậu. Về làng này."

"Gì vậy?" Linh nghiêng người về phía bạn.

"Từ khi mình làm ở trạm y tế, mình nhận thấy một điều rất kỳ lạ. Có rất nhiều phụ nữ trong làng này, đặc biệt là phụ nữ trung niên, bị thiếu máu nghiêm trọng. Họ đến khám, mình làm xét nghiệm, kết quả đều cho thấy lượng hồng cầu thấp bất thường." Minh Châu nói, giọng lo lắng.

"Thiếu máu?" Tuấn Anh hỏi.

"Phải. Không chỉ một vài người, mà đến hàng chục người. Mình hỏi nguyên nhân, họ chỉ nói là làm việc nhiều, ăn uống kém. Nhưng mình nghi ngờ có nguyên nhân khác." Minh Châu lấy trong túi ra một tập hồ sơ mỏng. "Và còn điều này nữa."

Cô mở tập hồ sơ ra, trong đó là một số tờ giấy ghi chép tay. "Năm năm gần đây, có 7 trường hợp phụ nữ trẻ từ 18 đến 25 tuổi đến khám trước khi… mất tích."

"Mất tích?" Linh giật mình.

"Phải. Họ đến khám với triệu chứng mệt mỏi, chóng mặt, thiếu máu. Mình khuyên họ nên đi bệnh viện lớn kiểm tra kỹ hơn. Nhưng chỉ vài ngày sau, họ biến mất. Gia đình nói là đi làm xa, đi Hà Nội hoặc Sài Gòn. Nhưng không ai liên lạc được với họ nữa." Minh Châu nói, giọng run run.

Linh và Tuấn Anh nhìn nhau, cùng một cảm giác lạnh gáy. "Cậu có tên của những người đó không?" Linh hỏi.

"Có." Minh Châu chỉ vào danh sách. "Đây: Nguyễn Thị Lan, 22 tuổi, mất tích tháng 3 năm 2020. Chu Thị Hoa, 20 tuổi, mất tích tháng 3 năm 2021. Ngô Thị Mai, 19 tuổi, mất tích tháng 3 năm 2022…"

"Đợi đã!" Tuấn Anh ngắt lời. "Tất cả đều mất tích vào tháng 3?"

Minh Châu gật đầu. "Phải. Tất cả đều vào khoảng giữa tháng 3 âm lịch, gần ngày rằm."

Linh cảm thấy tim mình đập nhanh. "Rằm tháng 3… Bà Hiền có nói, đó là thời gian diễn ra 'Lễ cúng tơ' của làng."

"Lễ cúng tơ?" Minh Châu hỏi.

"Một nghi lễ truyền thống, cúng tạ thần linh đã ban cho làng nghề tơ tằm. Nhưng mình nghi ngờ, đằng sau nghi lễ đó có gì đó không đúng." Linh nói.

Tuấn Anh lấy máy ảnh ra, lật qua những bức ảnh anh chụp sáng nay. "Này, các em xem bức ảnh này." Anh chỉ vào một bức ảnh chụp gần ao tằm. Trên mặt đất bùn, có những dấu chân to bất thường, không giống dấu chân người, cũng không giống dấu chân thú thông thường. Chúng có hình tròn lớn, với nhiều vết lõm nhỏ xung quanh.

"Cái gì thế này?" Minh Châu nhíu mày.

Vị trí quảng cáo

Bình luận

ngocdao 7 tháng trước
sợ quá đi
mintmintonline 7 tháng trước
Truyện đáng sợ quá huhuhu, nên ra thêm cho đỡ sợ nha sốp ~~
mintmintonline 7 tháng trước
Chương mới hay á, ra tiếp nhanh nhanh đi tôi ủng hộ bạn !!
Đăng nhập để bình luận